Vấn đề xếp chồng trong chơi giải trí

Stacking là một trong những công cụ chiến thuật hữu ích nhất trong pickleball, và cũng là một trong những công cụ ít được sử dụng nhất trong các trận đấu giải trí. Hầu hết người chơi biết nó là gì. Gần như không ai yêu cầu sử dụng nó.

Lý do không liên quan đến chiến thuật mà hoàn toàn liên quan đến cái tôi, sự ngượng ngùng xã hội, và việc từ chối thừa nhận khi một cặp đấu cần điều chỉnh. Đây là lý do khiến bạn mất trận và cách giải quyết.

Đứng trên sân, bạn nhìn mô hình mở ra. Đối tác liên tục bị bắn trúng.

Đối thủ đánh mọi quả về phía yếu, và bạn gần như không làm gì được. Bạn là người mạnh hơn, nhưng cũng chỉ là khán giả.

Đây là vấn đề xếp vị trí trong pickleball giải trí. Xếp vị trí là chiến thuật đơn giản đổi bên trước giao bóng hoặc trả bóng.

Giúp bạn giữ người chơi mạnh hơn ở phía ưu thế, thường là bên trái cho người thuận tay phải có cú forehand mạnh ở giữa. Đây là điều chỉnh chiến thuật cơ bản mà các đội dùng ở mọi cấp độ cạnh tranh.

Nhưng trong các trận giải trí, hiếm khi được bàn luận và còn hiếm khi thực hiện. Áp lực xuất phát từ một xung đột đơn giản.

Bạn muốn thắng, ngay cả trong trò chơi bình thường. Hầu hết chúng ta đều muốn, dù có nói ngược lại.

Nhưng trò chơi giải trí có những quy tắc xã hội riêng. Yêu cầu xếp vị trí có thể khiến bạn cảm thấy như đang chỉ trích đối tác.

Nó có thể giống như bạn đang nói, “Bạn là mắt yếu, để tôi bảo vệ cho bạn.” Không ai muốn có cuộc trò chuyện đó trong một trận chơi sáng thứ Bảy vui vẻ.

Vì vậy bạn im lặng. Bạn nhìn đối tác của mình bị cô lập.

Bạn nhìn điểm số trượt đi. Và bạn cảm thấy sự bực bội ngày càng tăng, không phải vì bạn thua, mà vì bạn biết cách khắc phục rất đơn giản.

Một cuộc trò chuyện, một sự hoán đổi vị trí, và toàn bộ động lực của trò chơi thay đổi. Câu hỏi là liệu có ai đủ dũng cảm để thực hiện không.

Vậy tại sao không có nhiều người xếp chồng hơn? Câu trả lời hầu như luôn luôn là điều giống nhau.

Cái tôi nam tính. Tôi đã thấy nó xảy ra nhiều lần hơn tôi có thể đếm.

Một người đàn ông bị nhắm mục tiêu liên tục, và anh ta cứ chịu đựng. Anh ta từ chối thừa nhận mình là người yếu hơn trên sân hôm đó.

Yêu cầu xếp người đồng nghĩa với việc nói “Tôi cần giúp đỡ,” và đối với nhiều đàn ông, điều đó cảm giác như thất bại. Nhưng đây là điều về thất bại.

Tốt hơn nhiều so với thua 11-3 khi đồng đội mạnh hơn đứng bên cạnh cầm vợt. Phụ nữ thường nhìn khác.

Theo kinh nghiệm của tôi, chỉ phụ nữ sẵn sàng xếp vị trí. Họ hiểu thắng đội quan trọng hơn bảo vệ kiêu hãnh cá nhân.

Họ sẽ xem trận đấu và nói, “Này, bạn nên đứng bên trái. Tôi sẽ bảo vệ bên phải.

” Đó không phải là sự yếu đuối. Đó là cách chơi thông minh.

Ở đây có một động lực văn hoá đang hoạt động. Đàn ông thường được nuôi dạy để tin rằng họ nên có thể tự giải quyết mọi việc.

Họ không nên phải hỏi chỉ đường, và không nên phải yêu cầu giúp đỡ trên sân. Tư duy đó hoạt động tốt khi bạn lái xe một mình.

Nó hoàn toàn thất bại khi bạn có một đối tác phụ thuộc vào bạn. Điều mỉa mai là việc xếp đội thực tế khiến người chơi yếu hơn trông tốt hơn.

Khi bạn ở phía mạnh của mình, bạn sẽ có nhiều cú đánh mà bạn thực sự có thể xử lý. Bạn ngừng trở thành gánh nặng.

Bạn trở thành một phần của giải pháp. Nhưng điều đó đòi hỏi bạn phải nuốt lời kiêu hãnh trước tiên.

Và đối với nhiều người, đó là cú đánh khó nhất họ từng phải thực hiện.

Khi bạn không xếp chồng, chi phí không chỉ là giả thuyết mà còn đo được.

Tôi đã gặp tình huống này nhiều lần hơn tôi muốn thừa nhận. Bạn đồng đội bị cô lập, đối thủ tấn công mọi cú bóng, còn tôi đứng bên mình vô vọng.

Chúng tôi để mất điểm đáng thắng. Chúng tôi để thua những trận có thể thắng.

Toán học đơn giản. Nếu đội bạn có một cầu thủ mạnh và một cầu thủ yếu hơn, đối thủ sẽ gửi 80% cú đánh tới cầu thủ yếu hơn.

Điều đó có nghĩa là cầu thủ mạnh của bạn chỉ chạm bóng khoảng 20% thời gian. Chiến thuật xếp lớp đảo ngược các con số này.

Nó đặt cầu thủ xuất sắc nhất của bạn vào vị trí xử lý nhiều bóng hơn, làm trận đấu trở nên cạnh tranh. Nhưng sự cứng đầu lại cản trở.

Tôi đã thấy các cặp đôi thua 11-2, 11-3, 11-5 mà không nghĩ tới việc đổi bên đơn giản có thể thay đổi mọi thứ. Họ thà thua theo cách của mình hơn thắng khi đổi chiến thuật.

Kết quả là những thất bại có thể tránh. Trận đấu gần gũi trở thành đọ sức.

Và người chơi mạnh hơn, người có thể tạo khác biệt, lại phải đứng xem từ bên lề. Giống như lái vòng quanh mà không hỏi chỉ đường.

Bạn cuối cùng bị mắc kẹt ở cuối con đường hoang vắng, bao quanh bởi những vấn đề bạn có thể đã tránh được chỉ bằng một quyết định đơn giản.

Vì vậy bạn là người bị nhắm mục tiêu. Mỗi serve đến với bạn, mỗi cú đánh thứ ba rơi xuống chân bạn, và mỗi pha đấu kết thúc khi bạn phải vội vã.

Nó cảm thấy cá nhân. Nó cảm thấy bất công.

Nhưng đây là sự thật bạn cần nghe. Sự bực bội của bạn thực sự là điều tốt nhất cho đội, nếu bạn kênh đúng cách.

Hầu hết các cầu thủ ở vị trí này làm sai. Họ cố chứng tỏ mình bằng cách tìm kiếm các cú thắng.

Họ nghĩ “Tôi sẽ cho họ thấy” và sau đó họ cố phá một cú forehand dọc đường bay dài. Đó chính là điều đối thủ muốn.

Họ không nhắm vào bạn vì sợ sức mạnh của bạn. Họ nhắm vào bạn vì họ nghĩ bạn sẽ sai lầm.

Vì vậy, ngừng cho họ những gì họ muốn. Công việc duy nhất của bạn khi bị nhắm mục tiêu là giữ bóng trong trận.

Đó là tất cả. Đánh cao, đánh trả sâu.

Đánh cú đánh thứ ba của bạn vào trung tâm kitchen. Đừng cố kết thúc điểm một mình.

Chỉ cần duy trì trận giao bóng đủ lâu để đồng đội mạnh hơn tham gia. Ưu tiên sự ổn định hơn thắng điểm.

Mỗi lần một. Khi đồng đội chạm bóng, động lực thay đổi.

Bây giờ họ phải đối mặt với đồng đội của bạn, và đó là một trò chơi hoàn toàn khác. Bạn trở thành người tạo cơ hội thay vì mục tiêu.

Nếu đồng đội thông minh, họ sẽ bắt bóng lén. Họ sẽ bước qua vạch trung tâm và lấy những quả bóng đáng thuộc về bạn.

Để chúng. Đó là cách thắng.

Căng thẳng chỉ hại khi bạn để nó chi phối quyết định. Hãy biến nó thành năng lượng để kiên định.

Đó là cách thay đổi cục diện. Tiếp theo, chúng ta sẽ xem khi đồng đội tự nguyện xếp chồng, và vì sao những khoảnh khắc hiếm hoi đó quý giá.

Hôm qua tôi chơi trong nhóm bốn người. Đối tác đầu tiên hỏi tôi có muốn xếp chồng không.

Tôi phải thừa nhận, tôi hơi bất ngờ. “Thật sao?

” Tôi nghĩ. “Bạn sẵn sàng hy sinh cái tôi của mình để cho chúng ta có cơ hội thắng tốt hơn?

” Anh ấy đã. Chúng tôi thắng đậm.

Chúng tôi thống trị từ điểm đầu tiên đến điểm cuối cùng. Anh ấy thực hiện vai trò của mình một cách hoàn hảo, bao phủ trung tâm và cho phép tôi sử dụng cú forehand để kiểm soát phía trái.

Đó là chiến thắng mượt mà, không tốn sức khiến bạn tự hỏi tại sao việc xếp đội lại hiếm. Nhưng hai đối tác tiếp theo thậm chí không nghĩ tới điều đó.

Và đúng vậy, chúng tôi thua. Một ván đấu chỉ chênh 11-9.

Bạn đồng đội của tôi bị tàn phá, hoàn toàn bị cô lập và đánh bại nặng nề. Chắc chắn, nếu chúng tôi xếp đội, chúng tôi đã thắng ván đó.

Anh ấy cứ tiếp tục nhận lấy, như một người lái xe vào vùng hẻm sâu không dừng lại hỏi đường. Cuối cùng anh bị mắc kẹt ở cuối con đường hoang vắng, bao quanh bởi sư tử, hổ và gấu.

Sự tương phản đó nói lên mọi thứ. Đối tác đã xếp chồng hiểu một điều đơn giản.

Chiến thắng quan trọng hơn kiêu hãnh. Những người từ chối đã chứng minh ngược lại.

Họ chọn cái tôi hơn kết quả, và bảng điểm đã phản ánh điều đó.

Nếu bạn rút ra một điều từ tất cả những điều này, hãy để đó là điều này. Không có gì sai khi muốn thắng, ngay cả trong trò chơi giải trí.

Chúng ta giả vờ có một ranh giới giữa chơi giải trí và thi đấu. Chúng ta nói những câu như “chỉ là trò chơi giải trí” để giảm bớt nỗi đau của thất bại.

Nhưng sâu thẳm bên trong, mỗi khi bạn bước lên sân, bạn muốn thắng. Đó không phải là một khuyết điểm.

Đó là bản chất con người. Chiến thắng thật thú vị.

Thú vị hơn việc thua. Xếp chồng chỉ là công cụ giúp thắng dễ hơn mà không thay đổi tinh thần trò chơi.

Bạn không vi phạm bất kỳ quy tắc nào. Bạn không thô lỗ.

Bạn chỉ đang đặt đội mình vào vị trí tốt nhất để thành công. Hãy nghĩ về mọi môn thể thao khác bạn từng chơi.

Trong bóng rổ, bạn đặt hậu vệ xuất sắc nhất lên người ghi điểm hàng đầu của họ. Trong bóng chày, bạn di chuyển hàng rào ngoài dựa vào xu hướng của người đánh. Không ai gọi đó là gian lận. Họ gọi đó là chiến lược.

Pickleball không nên khác. Xếp lớp chỉ là phiên bản pickleball của chiến thuật dịch chuyển phòng ngự.

Đó là điều chỉnh đơn giản, tôn trọng thực tế trận đấu. Điều tuyệt nhất là xếp lớp không làm mất niềm vui.

Nó tạo ra điều này. Khi đội bạn cạnh tranh, các pha kéo dài, điểm gần nhau, mọi người chạm bóng nhiều hơn.

Thay vào đó là đứng bên lề nhìn đối tác bị tách rời. Điều này không vui cho ai.

Lần tới khi trận đấu chênh lệch rõ ràng, đừng để cái tôi cản trở. Hãy đặt câu hỏi.

Đề xuất đổi vị trí. Bạn sẽ ngạc nhiên vì đối tác thường nói đồng ý.

Bạn sẽ ngạc nhiên hơn khi trò chơi tốt hơn rất nhiều khi cả hai chơi hết sức.

Bạn yêu cầu đồng đội xếp chồng như thế nào mà không làm phiền họ?

Hãy đặt vào các trận đấu, không phải kỹ năng. Nói gì đó như “họ cứ tấn công vào cú đánh lưng của bạn, muốn xếp vị trí để tôi có thể bảo vệ phía đó?” Bạn đang nói về chiến thuật của đối thủ, không phải điểm yếu của đồng đội. Hầu hết người chơi sẽ đồng ý khi cách đó được đề xuất.

Bạn có thể xếp ở mọi điểm hay chỉ một số?
Xếp vị trí có hiệu quả nếu cả hai người chơi đều thuận tay phải không?
Nếu bạn đồng đội từ chối định vị thì sao?

Đam mê thiết bị pickleball hàng đầu, luôn tìm kiếm cây vợt hoàn hảo và chia sẻ mọi kiến thức mình học được.